Đặc San HQ 21

Đặc San HQ 21
Nha Trang Ngày Về Kỳ 9

Monday, March 24, 2025

Nếu Có Kiếp Sau

Nếu có kiếp sau xin đừng nói câu xin lỗi

Câu chuyện kể của một người Phụ nữ Saigon trước năm 1975 – Một câu chuyện tình đầy cảm động của chị trong thời li loạn.
Lần đầu gặp anh , chị mới 16 tuổi , nhỏ xíu , tóc bó đuôi gà , đôi môi mỏng lém lỉnh . Hôm ấy ba chị đưa về nhà một thanh niên trẻ người Mỹ , giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình , anh đã nhìn chị không chớp mắt …
Đến khi chị vênh mặt hỏi anh : “ Tôi có chỗ nào không ổn …? Anh mới ngượng ngùng sực tỉnh , lí nhí … nói câu xin lỗi !
Không biết sao anh bị chị thu hút , đến mất hồn , mất vía , còn chị thì tỉnh rụi , chẳng để ý gì đến anh chàng người Mỹ đồng nghiệp của ba mình . Sau đó anh hỏi ba chị thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở , thì chị và anh gặp nhau mỗi ngày… Sống chung nhà nhưng đường ai nấy đi , đối với chị , anh là đồng nghiệp của ba , người lớn rồi , nên chị không coi anh như bạn bè của mình . Nhưng rồi chị cũng biết anh mới 24 tuổi , đến từ Washington DC , nhiệm sở ở Vietnam này là công việc đầu tiên của anh sau khi tốt nghiệp Đại học . Tuy còn bỡ ngỡ với xã hội Vietnam , nhưng lạ một điều là anh nói tiếng Việt giọng Bắc rất chuẩn và lưu loát như được Đào tạo qua trường lớp đàng hoàng . Anh ít nói , nghiêm nghị , nhưng mỗi lần gặp chị , anh lúng túng , mặt mày đỏ gay , làm chị nổi tính nghịch ngợm , muốn trêu anh .Có lần trong bữa ăn , chị đưa cho anh quả ớt tròn đỏ , rất đẹp , chị bỏ nguyên một trái vô miệng và nói với anh “: Ngon lắm …!” Và bảo anh ăn thử … Anh tưởng thật, bắt chước chị , bỏ vô miệng nguyên trái , nhai rốt rột .., rồi anh sặc , anh ho , anh khóc …còn chị nhả trái ớt ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo . Anh cay quá, có ý giận, cầm cốc nước bỏ lên lầu một mạch.
Đến tối không thấy anh xuống , thấy cũng tội nghiệp , chị sai cậu em bưng lên cho anh ly nước đậu nành tạ tội , nhưng cậu em xuống nói anh ấy không có ở trên lầu, đi đâu rồi . Chị có ý đợi , muốn thử coi sau khi ăn trái ớt , mặt mũi anh ra sao. Nhưng mấy ngày liền anh không về, nghe ba nói với mẹ là anh đi công tác. Cả tuần không gặp, chị bỗng thấy thiếu thiếu, chị nghĩ có lẽ tại mình chơi ác với người ta nên mình thấy có lỗi, áy náy đó thôi.
Tuần sau anh về , bước vô nhà thấy chị , còn tức nên vờ như không thấy , anh xách Vali đi thẳng lên lầu , từ đó anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng làm chị thấy tự ái ghê gớm .
Một hôm chị đang học thi tú tài , ban đêm ở trường thày Hai Ngô về , từ đường Nguyễn Huệ đạp xe về tới nhà chị cũng thấy khá xa . Vừa tới góc ngã ba hơi tối , xe chị tự nhiên trở chứng , phải dắt bộ về , đường tối chị thấy sợ ma . Vừa đi vừa run, vậy mà xui khiến sao gặp anh đang Lái xe đi ngang mặt , tài thật , anh nhận ra chị ngay và “ de “ xe ngược lại . Dù đang giận , nhưng chị cũng để anh giúp , đem xe về nhà , Trên đường về anh không nói , chị cũng không ( đang hờn mát mà ) . Gần tới nhà , anh quay qua nhẹ giọng hỏi chị : “ Sao em ghét tôi quá thế ?”
Bị hỏi bất thình lình , chị ấm ớ : “ Tôi có ghét anh đâu !”
Anh nhìn vào mắt chị : “ Thế sao em vẫn muốn tôi khóc , để em cười ?”
Tự nhiên chị thấy lúng túng . May quá tới nhà , chị cảm ơn rồi vội vã xuống xe vào nhà, để anh ngẩn ngơ nhìn theo…
Đêm ấy lạ ghê , không ngủ được , chị cứ thấy đôi mắt như hai ánh sao của anh chập chờn trước mặt ,lần đầu tiên chị bị mất ngủ vì một chàng trai . Sáng ra , trước khi đi học , chị cố ý chờ xem có gặp anh không , nhưng không gặp , đến giờ chị phải đi học rồi . Chiều về chị cũng không gặp . Ba chị nói , anh về nước có chuyện gấp , mấy ngày anh không có ở nhà , chị như người mất hồn , cứ đi ra đi vô , ăn ngủ không yên …
Đến khi anh về , vừa thấy anh bước vô từ cửa, chị mừng như bắt được vàng , ánh mắt long lanh , chị cười nói huyên thuyên . Anh bỏ Vali xuống , âu yếm nhìn chị và cuối cùng hỏi chị một câu :” Em nhớ tôi lắm hả ?”
Câu hỏi bất ngờ làm chị khựng lại mấy giây , đỏ mặt , xấu hổ … như ăn trộm bị bắt quả tang ! Chị vờ có việc kiếm cớ bỏ đi .
Sinh nhật 17 tuổi của chị , chị mời bạn bè tới nhà chơi , một đám choai choai con nít , nói cười ầm ĩ . Tới tối tiệc tan , lúc về phòng ở lầu hai , chị đã thấy anh đứng đó , trong bóng tối , chìa ra cho chị một bó hồng , rồi anh lặng lẽ bỏ đi . Ôm bó hoa , chị hồi hộp … Về phòng , cả đêm chị cứ ngắm bó hoa , từng cánh hồng nhung mềm mại , đẹp ơi là đẹp ! Mở ra trong cánh thiệp mỏng có bức thư ngắn kèm theo :
“ Em của tôi
Lần đầu gặp em , em đẹp như một bức tranh
Lần thứ hai gặp , em tinh quái như một con mèo
Lần thứ ba gặp , con mèo đánh cắp trái tim tôi
Bây giờ , tôi bắt đền …em để trái tim tôi ở đâu ?
Tôi muốn xin em trả lại …!”
Trời đất ! Giờ phải làm sao đây ? Đọc xong bức thư , chị tái mặt . Lại cả đêm trằn trọc , sáng dậy , chị không dám ra khỏi phòng , lỡ gặp anh thì biết ăn nói làm sao ?
Mối tình của chị bắt đầu như vậy , dễ thương và nhẹ nhàng .
Năm ấy chị thi Tú tài IBM lần đầu ở Qui Nhơn . Tràn đầy tự tin , chị xúc tiến thủ tục đi du học .
Nhưng một sáng đầu năm 1975 , anh đi Saigon họp khẩn cấp và không trở về . Toàn bộ nhân viên Ngoại giao Mỹ được lệnh rút khỏi miền nam Vietnam . Anh gọi điện cho ba chị , xin ông đưa cả gia đình đi, anh sẽ sắp xếp chuyến bay , nhưng ba chị không chịu ! Anh lại xin ba chị cho cưới chị để đưa chị theo nhưng ba chị đời nào chịu để con gái ông lấy Mỹ !
Những chi tiết này chị không hề hay biết , cứ thấp thỏm chờ và trong lòng thầm trách anh sao nỡ bỏ đi không một lởi từ giã …!
Biến cố năm 75 ập tới , ba chị đi tù , nhà cửa bị tịch biên hết , giấc mộng du học của chị vỡ tan . Cả gia đình chị tan tác như những chiếc lá rơi rụng cuối Thu , chị buồn đau một thời gian dài …
Rồi chị cũng gượng dậy giúp mẹ bôn ba , buôn bán nuôi đàn em dại . Và chị lấy chồng , hai vợ chồng tương đối hạnh phúc nhưng lại gặp phải bà mẹ chồng khắc nghiệt nên làm chị kiệt quệ cả tinh thần lẫn thể xác . Chị thất vọng về chồng mình , vì anh rất sợ mẹ , không bảo vệ được chị , dù chị bụng mang dạ chửa vẫn phải làm việc quần quật không khác gì con ở , nên với chồng , chị có phần oán trách và tình cảm chị dành cho chồng có phai nhạt đi ít nhiều . Đứa con gái ra đời cũng không cứu vãn được vấn đề . Mẹ chồng lúc nào cũng chì chiết , hà khắc với chị , chị cô đơn trong gia đình nhà chồng , đến nỗi có lần chị xin chồng li dị , vì thấy mình khổ quá , chịu không nổi nữa ! Nhưng rồi chị phát hiện mình mang thai đứa con thứ hai. Đành vậy , có những lúc buồn , chị ôm con mà nhớ quay quắt về anh , với những thương yêu cũ . Sau này chị đã biết rõ câu chuyện do ba chị trước khi đi tù , đã kể lại với giọng ân hận : “… Biết vậy ba gả con cho nó!” Khi chị biết anh đã tìm đủ mọi cách có thể để đưa chị đi nhưng tình trạng hỗn loạn lúc bấy giờ , anh không làm sao hơn được , chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị , khi đành phải xa nhau. Và chị chấp nhận số phận , không còn oán trách anh nữa. Sau đó không lâu , có một người lạ mặt tới đưa cho má ít tiền kèm địa chỉ và số Điện thoại của anh ở bên Mỹ . Chị cầm đọc mà hai hàng nước mắt chảy dài , chẳng biết để làm gì , nhưng chị vẫn cất kĩ địa chỉ và số Điện thoại của anh , để thi thoảng lấy ra nhìn , mà lòng buồn vời vợi …
Mang thai lần này chị yếu hẳn , thai 7 tháng mà bụng chị nhỏ xíu , thân hình gầy khô như que củi , đôi lúc nhìn vô gương chị không nhận ra mình , đứa con gái xinh đẹp , nhí nhảnh , năng động năm xưa đâu rồi nhỉ ?
Bỗng một tối chồng chị về , mẹ con thầm thì to nhỏ, có chuyến đi vượt biên . Mẹ chồng muốn mẹ con chị ở lại , để chồng đi một mình , nhưng anh nhất quyết không chịu , đi thì phải đi cùng . Lần đầu tiên chị thấy anh cương quyết đến thế ! Và cuối cùng mẹ chồng cũng phải nhượng bộ . Vậy là vợ chồng , con cái chị dắt díu nhau ra khơi . Tàu gặp bão , giông tố tưởng như đã nhấn chìm con tàu mấy lượt , vậy mà trời thương , may sao con tàu rách nát vẫn còn tiếp tục chạy . Nhưng mấy hôm sau nữa thì máy hư , hết nước , hết thức ăn và lênh đênh vô định trên biển … môi nứt nẻ , rớm máu, sức tàn lực kiệt . Mấy lần chị hôn mê tưởng chừng như không bao giờ tỉnh lại . Trong cơn mộng mị , chị thấy mình về lại ngày mới lớn , vui tươi nhí nhảnh bên anh , những ngày lãng mạn ,tươi đẹp , nhuộm xanh cả bầu trời . Hình như giấc mơ đã giúp chị thêm chút sức lực . Và trời thương , chị đã thấy mình mở mắt , để thấy đứa con gái bé bỏng ngủ vùi trong lòng mình và đứa con trong bụng có lúc quẫy đạp .
Có lẽ nhờ đó mà ý chí phải sống trong chị trỗi dậy mạnh mẽ , nhưng tới lúc gặp được tàu cứu thì chị một lần nữa chìm sâu vào hôn mê ! Không biết bao lâu , khi chị tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh xá xa lạ , tâm trí hoang mang , mơ hồ …! Qua người y tá bản xứ , chị được biết đây là hòn đảo thuộc Mã Lai . Biết mình đã tới được bến bờ tự do nhưng vì quá yếu , chị lại hôn mê . Trước khi ngất , không hiểu sao trong tiềm thức , như một lời trăn trối , chị rút cái địa chỉ & số Điện thoại của anh được giấu trong lai áo , đưa cho cô y tá , nhờ đánh giùm điện tín cho người này , nói chị đang gặp nạn ở đây .
Qua hôm sau , trong cơn thập tử nhất sinh , cái thai có triệu chứng sinh non , mà chị lại quá yếu . Bác sĩ đang lo lắng , không biết có cứu nổi cả mẹ lẫn con không ? Trong cơn mê , chị nghe thấy tiếng khóc của chồng và cảm giác hơi ấm bàn tay nhỏ nhắn của đứa con gái bé bỏng vuốt ve trên mặt , chị như được hồi sinh lần nữa . Bác sĩ quyết định mổ .
Như một cơn gió lốc , anh của những ngày tháng xưa cũ , vẫn cao gầy , dáng thư sinh , tuy khuôn mặt bơ phờ , mái tóc nâu rối bời và cặp mắt xanh lơ , giờ đã không còn sáng như hai vì sao nữa , bởi từ lúc anh nhận được điện tín, liên lạc được với Liên Hợp Quốc để xác minh , anh đã không hề chợp mắt …
Chuyến bay tốc hành đã đưa anh tới hòn đảo nhỏ này , và giờ đây đang đứng nhìn chị bé bỏng , hôn mê trên giường bệnh . Trước khi đi qua đây , trong đầu anh không hề nghĩ tới chị đã có chồng , con và một baby nữa sắp chào đời .
Đứng đó nhìn chị , anh đau đớn , xót xa , đầu óc anh tràn đầy xúc động , Anh tự véo tay mình mấy lần , để biết chắc đây không phải là một giấc mơ. Khoảnh khắc đau đớn , ngỡ ngàng rồi cũng qua đi . Anh thảo luận với bác sĩ , nói chuyện với chồng chị , giới thiệu sơ sơ về mình và anh khẩn cấp liên lạc với bệnh viện lớn nhờ giúp đỡ . Ngay ngày hôm đó , chị được trực thăng chuyển về bệnh viện lớn ở thủ đô Kualalumpur , với sự chăm sóc đầy đủ nhất . Chị được cứu sống , cả mẹ lẫn con . Biết chị đã vượt qua cơn nguy hiểm , lòng anh rộn rã . Đứng bên ngoài phòng nhìn, nhìn đứa bé gái sinh non , lớn hơn con mèo một chút ngọ nguậy trong lồng kính , cảm giác tràn ngập thương như chính con mình . Anh ngỏ lời với chồng chị , xin làm cha đỡ đầu của đứa bé . Trước hôm về lại Mỹ , anh và chị lần đầu nói chuyện trực tiếp với nhau ở bệnh viện , khi chị đã tỉnh táo . Bên giường bệnh , nhìn chị ốm xanh như tàu lá ! Ánh mắt yêu thương , như ngàn lời muốn nói , nhưng anh biết , có rất nhiều điều cần phải giữ lại cho riêng mình .
Chị nhìn anh cảm kích , biết ơn . Những thứ này có ý nghĩa gì với những điều chị đang chất chứa trong lòng . Cũng như anh , chị biết mình không thể nói hay biểu lộ ra những gì mình đang nghĩ , tự nhủ lòng … phải quên thôi ! Ánh mắt nhìn nhau thăm thẳm như biển sâu, chị chỉ nói được một câu : “Em xin lỗi “!
“ Có những niềm riêng một đời giấu kín
Như rong rêu chìm đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi …”
Trước lúc chia tay , anh trao riêng cho chồng chị một phong bì , bên trong có một sấp tiền mặt . Chồng chị tự ái , không nhận , nhưng anh cứ bắt chồng chị phải nhận , anh nói :” Cứ coi như tôi cho mượn , sau này anh có thì trả lại tôi …”! Bốn tháng sau , giữa năm 1980 gia đình chị chính thức định cư ở San Jose, California, Mỹ .
Thời gian qua nhanh , hai năm sau đó chị có thêm một thằng cu tí ra đời . Nhìn ba đứa con mỗi ngày mỗi lớn , giờ chị đã bình thản hơn , sóng gió trong lòng đã dịu đi nhiều . Mỗi năm đến ngày Lễ lớn hay sinh nhật của các con chị , anh đều gửi thiệp , gửi quà . Nhưng hai bên không ai nói chuyện trực tiếp , chị thấy vậy cũng tốt , thôi thì cố coi như “ chỉ là giấc mơ qua “! Hai vợ chồng chị đều đi học lại , có nghề nghiệp ổn định và đời sống kinh tế vững vàng . Món tiền 3 ngàn USD năm xưa , chồng chị đã gửi lại cho anh sau 3 năm tới Mỹ. Nợ tiền thì trả được … nhưng nợ Tình thì sao ? Có một điều làm chị bứt rứt là anh không lấy vợ , ngoài 40 tuổi mà anh vẫn độc thân . Công việc của anh đi nhiều , và anh luôn lấy công việc bận rộn làm vui …
Mẹ anh thỉnh thoảng nói chuyện với chị qua Điện thoại , bà thương chị như con dù chưa một lần gặp mặt , tuy nhiên bà biết chị qua tấm ảnh trong phòng anh . Những gì bà nói thường làm chị buốt nhói trái tim , làm chị cảm động đến khóc được , và qua bà , chị biết được toàn bộ cuộc sống của anh . Hai người đàn bà , cùng nắm giữ trái tim một người đàn ông . Chị gọi bà bằng Mẹ , các con chị gọi bà là bà ngoại . Một chiều mùa Thu , bà gọi cho chị biết anh đang ốm nặng . Chị muốn đi thăm lắm nhưng vì công việc làm không thể nghỉ , hơn nữa có những lí do tế nhị mà chị không đi được . Chị chỉ có thể gửi gửi một bình hoa thật đẹp vào bệnh viện cho anh .
Hôm biết anh xuất viện , chị gọi điện thăm nhưng anh còn yếu , chưa nói chuyện được . Mẹ anh vừa khóc vừa nói với chị : “ Con biết không ? Họ hàng , bạn bè , đồng nghiệp gửi hoa tới bệnh viện rất nhiều nhưng đến lúc xuất viện , ngồi trên xe lăn , còn rất yếu mà nó chỉ ôm khư khư bình hoa của con , đem về nhà để trên đầu giường …” Chị khóc !
Hai năm sau , đang giờ làm việc , mẹ anh gọi báo tin anh hấp hối , cuộc giải phẫu Tim không thành công . Chị bỏ hết công việc lên thăm anh lần cuối , đi cùng chị có con bé giữa , đứa bé năm nào nhờ anh mà được sống sót …Nhìn anh thoi thóp trên giường bệnh , chị khóc như chưa bao giờ được khóc , lần đầu và cũng là lần cuối , chị khóc thương cho tình yêu của anh và chị . Khóc thương cho người đàn ông đã yêu chị bằng tình yêu bền bỉ , không bao giờ ngưng nghỉ , chưa hề đòi hỏi ở chị bất cứ một điều gì . Trong giây phút hiếm hoi , tỉnh táo , anh bình thản nhìn chị với ánh mắt ngập tràn yêu thương …Anh cười , bảo chị đừng buồn , đời sống có sinh , có tử . Anh cảm ơn Thượng đế , đã cho anh gặp và yêu chị . Chị đau đớn nghẹn lời , cũng chỉ nói được một câu :” Em xin lỗi “ .
Ánh mắt xanh lơ , cái nhìn đằm thắm , anh thu hết tàn lực nói với chị rằng :” Nếu có kiếp sau , xin em đừng nói câu xin lỗi !”
Rồi anh trút hơi thở cuối cùng .
Đám tang anh vào một ngày đầu Đông … buồn . Anh ra đi ở tuổi 46.
Chị trở về cuộc sống thường ngày ! Thế gian này từ nay thiếu vắng anh nhưng trong lòng chị , anh vẫn có một chỗ đặc biệt dành riêng .
Ba tháng sau đám tang anh, chị nhận được thư mời của Luật sư , sẵn dịp chị bay lên thăm mẹ anh , bà đã già đi nhiều sau cái chết của con trai .
Hôm mở di chúc của anh , chị mới biết cả ba đứa con chị đều có phần trong tài sản của anh để lại . Số tiền không nhiều nhưng dư đủ cho ba đứa vào học trong những trường Đại học danh tiếng nhất .
Chiều tàn , bên ngôi mộ anh , chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói . Theo gió , chị gửi tới anh ,những lời của một tình yêu , mà chị biết kiếp này và … cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có , cũng như được gặp lại.
Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm :” NẾU CÓ KIẾP SAU , XIN EM ĐỪNG NÓI CÂU XIN LỖI !”
“Tóc mai sợi ngắn , sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm “

Thay cho lời tựa : Câu chuyện quá cảm kích xin phép tác giả cho phép được trích đăng 

Friday, February 21, 2025

Thơ Bùi Giáng


Thơ Bùi Giáng

 Ta cứ tưởng Trần Gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ !
Ta cứ ngỡ xuống Trần chỉ một chốc
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay !
Bạn thân ơi! Có bao giờ bạn nghĩ
Cuộc đời này chỉ tạm bợ mà thôi
Anh và tôi giàu sang hay nghèo khổ
Khi trở về cát bụi cũng trắng tay
Cuộc đời ta phù du như cát bụi
Sống hôm nay và đâu biết ngày mai ?
Dù đời ta có dài hay ngắn ngủi
Rồi cũng về với cát bụi mà thôi
Thì người ơi! Xin đừng ganh đừng ghét
Ðừng hận thù tranh chấp với một ai
Hãy vui sống với tháng ngày ta có
Giữ cho nhau những giây phút tươi vui
Khi ra đi cũng không còn nuối tiếc
Vì đời ta đã sống trọn kiếp người
Với tất cả tấm lòng thành thương mến
Ðến mọi người xa lạ cũng như quen
Ta là cát ta sẽ về với bụi
Trả trần gian những cay đắng muộn phiền
Hồn ta sẽ về nơi cao xanh ấy
Không còn buồn lo lắng chốn trần ai!
- Bùi Giáng

Sunday, January 26, 2025

Đừng Tưởng Bùi Giáng

ĐỪNG TƯỞNG

"Đừng tưởng cứ núi là cao.
Cứ sông là chảy, cứ ao là tù.
Đừng tưởng cứ dưới là ngu.
Cứ trên là sáng, cứ tu là hiền.
Đừng tưởng cứ đẹp là tiên.
Cứ nhiều là được, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng không nói là câm.
Không nghe là điếc, không trông là mù.
Đừng tưởng cứ trọc là sư.
Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan.
Đừng tưởng có của đã sang.
Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây.
Đừng tưởng cứ uống là say.
Cứ chân là bước, cứ tay là sờ.
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.
Cứ âm là nhạc, cứ thơ là vần.
Đừng tưởng cứ mới là tân.
Cứ hứa là chắc, cứ ân là tình.
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.
Cứ chùa là tĩnh, cứ đình là to.
Đừng tưởng cứ quyết là nên.
Cứ mạnh là thắng, cứ mềm là thua.
Đừng tưởng cứ lớn là khôn,
Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng !
Đừng tưởng giàu hết cô đơn.
Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo.
Đừng tưởng cứ gió là mưa.
Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè.
Đừng tưởng cứ hạ là ve,
Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn,
Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu…
Đừng tưởng cứ thích là yêu,
Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay…
Đừng tưởng trong lưỡi có đường,
Nói lời ngon ngọt mười phương chết người.
Đừng tưởng cứ chọc là cười,
Nhiều khi nói móc biết cười làm sao ?
Đừng tưởng khó nhọc gian lao,
Vượt qua thử thách tự hào lắm thay !
Đừng tưởng cứ giỏi là hay,
Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần.
Đừng tưởng nắng gió êm đềm,
Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng.
Đừng tưởng góp sức là chung,
chỉ là lợi dụng lòng tin của người.
Đừng tưởng cứ tiến là lên,
Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm.
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng,
Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu.
Đừng tưởng cứ khóc là sầu,
Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng.
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn,
Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng,
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
Đời người lúc thịnh, lúc suy,
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng,
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu,
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi, nhớ lấy đừng quên…"
  Bùi Giáng







Thursday, January 16, 2025

Nhạc Sỉ Trường Sa



“YÊU EM GIỮA ĐỜI QUÊN LÃNG”

Trường Sa tên thật là Nguyễn Thìn, sinh năm 1940 tại Ninh Bình, năm 1954 di cư vào Nam, thời niên thiếu ở nhiều nơi như Nha Trang rồi Thủ Đức (Sài gòn) vì phải theo cha là một quân nhân thuyên chuyển nhiều lần. Năm 1962, ông gia nhập Hải Quân, tốt nghiệp khóa 12 sĩ quan Hải quân, làm hạm phó tàu tuần duyên Trường Sa (bút danh Trường Sa khi viết nhạc được chọn vào thời gian này) rồi phục vụ trong Giang đoàn 63 Tuần thám. Sau những cuộc hành quân đầy hiểm nguy, ông dành thời gian cho niềm đam mê âm nhạc, viết các ca khúc thời chiến như “Một lần xa bến”, “Hành trang giã từ”, “Chuyện người đan áo”, nhưng sau đó, với sự khích lệ của nhạc sĩ Từ Công Phụng, bắt đầu chuyển sang viết tình ca.
Năm 1967, từ một cuộc tình tan vỡ, ông viết những nốt nhạc đầu tiên của ca khúc “Rồi mai tôi đưa em” mà phải 2 năm sau mới hoàn tất. 2 bản tình ca ra mắt 2 năm sau đó là “Xin còn gọi tên nhau” (1969) và “Mùa thu trong mưa” viết chỉ trong vài tiếng đồng hồ khi cảm xúc đang dâng trào.
Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên thuở ấy đang rất nổi tiếng với những bản tình ca, đã có cảm nhận khi nghe những nhạc phẩm của Trường Sa như “Rồi mai tôi đưa em”, “Xin còn gọi tên nhau” và “Mùa thu trong mưa” là “yêu ngay cái nét nhạc dịu dàng như dòng suối nhỏ lượn quanh khu vườn yên tĩnh, rồi bất chợt trỗi lên như cơn bão nổi, ngập tràn đau thương”.
Đến thập niên 1970, ông tiếp tục viết các ca khúc như “Một mai em đi” (1973) khi đóng quân tại căn cứ Trà Cú trên sông Vàm Cỏ Đông, “Ru em một đời”, “Như hoa rồi tàn” và “Sầu biển”, ca khúc được phổ biến rộng rãi trong hàng ngũ Hải quân để gom góp tiền ủy lạo gia đình Trung tá Ngụy Văn Thà tử trận trong trận chiến Hoàng Sa năm 1974.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông lên một chiến hạm đến đảo Guam, nhưng không tìm thấy gia đình nên xin Cao Uỷ tỵ nạn Liên Hiệp Quốc can thiệp cho trở về Việt Nam bằng tàu. Về tới Việt Nam, ông phải học tập cải tạo tại Phú Khánh và Nghệ Tĩnh đến năm 1984. Năm 1986, khi được trả tự do, ông vượt biên và bị bắt giam 2 năm. Đến năm 1989, ông vượt biển lần thứ hai thành công, tỵ nạn ở trại Pulau Bidong, Malaysia rồi sang định cư ở Canada. Trên miền đất tự do, Trường Sa viết nhạc trở lại sau 15 năm bị gián đoạn. Ngoài thời gian làm việc tại một công ty xe hơi, ông sinh hoạt thường xuyên trong Hội Hải quân Việt Nam Cộng hòa tại Canada và tham gia sinh hoạt văn nghệ.
Trường Sa đã chia sẻ về công việc sáng tác ca khúc và những nhạc phẩm đã ra mắt trong gần 40 năm qua: “Là một sĩ quan Hải quân Quân lực Việt Nam Cộng hòa, trước bối cảnh lịch sử, tôi đã viết một số ca khúc đại chúng trong thời gian 1965-1966 như “Hành trang giã từ”, “Chuyện người đan áo”, “Một lần xa bến”, “Trên đường về thăm em”... Sau năm 1966, tôi chuyển hướng, chỉ viết tình ca. Hầu hết các ca khúc đều buồn, từ chuyện tình cảm mất mát. Từ năm 1967-1969, những ca khúc tôi viết tại Sàigòn và được Lệ Thu thu thanh đầu tiên là “Xin còn gọi tên nhau”, “Rồi mai tôi đưa em” và “Mùa thu trong mưa”. Nhạc phẩm “Một mai em đi” tôi sáng tác năm 1973, khi đơn vị của tôi đóng quân ở đồn Trà Cú, cũng do Lệ Thu thu thanh đầu tiên. Ngoài ra, nhiều nhạc phẩm khác của tôi cũng được những ca sĩ khác trình bày như “Tàn tạ” (Thái Thanh), "Ru em một đời" (Sĩ Phú). Sau năm 1975, tôi sáng tác những ca khúc như "Xin yêu nhau dù mai nữa", "Mùa xuân sao chưa về hỡi em?", "Những mùa thu qua trên cuộc tình tôi", "Khi chuyện tình đã cuối", "Bản tình ca cho kỷ niệm", "Paris em về", "Một thoáng mơ phai", "Sài gòn ơi tôi còn em đó", "Thu vẫn qua đây mình ta" và "Hạnh phúc hôm nay". Viết một ca khúc, trước hết mình đã phần nào là một người làm thơ và mình cũng phải có một giác quan rất bén nhạy mới có thể tạo ra được những chuỗi âm thanh hài hòa để người nghe cùng rung động với tâm tư của mình”.
“Yêu em giữa đời quên lãng” là một ca khúc buồn về một tình yêu đã đến vào một mùa xuân có “trời xanh cỏ biếc”, ngày rực rỡ với nắng hôn trên tóc người yêu và bàn tay khẽ nắm của nàng đã mang lại khoảnh khắc bình yên không thể nào quên. Nhưng mùa xuân ấy rồi cũng qua, mây đã bay về cuối trời, anh thẫn thờ đi tìm lại màu hoa cài trên tóc của người yêu và màu nắng rực rỡ của một ngày đã thật xa nàng đã cho anh biết thế nào là hạnh phúc tột cùng trong tình yêu. Tình yêu anh mãi đi tìm suốt một đời đã đến, nhưng những ngày hạnh phúc thật ngắn ngủi, chỉ còn lại niềm đau vì xa cách, nhưng anh đã biết tình yêu say đắm vẫn luôn là thế, sẽ còn mãi giữa đời lãng quên.
YÊU EM GIỮA ĐỜI QUÊN LÃNG
Mùa xuân nơi đâu, trời xanh cỏ biếc
Tình có là nắng hôn tóc em mềm
Bàn tay nhung êm có níu tình tôi
Qua bến yêu đương mấy thuở bên người.
Mùa xuân nơi đâu người ơi tìm mãi
Màu hoa nào thắm trên tóc em cài.
Dìu hồn tôi say trong giấc hồn nhiên
Theo bước chân em cuối trời lãng quên
Quên sao nắng vẫn ghen màu mắt,
Và môi ấy vẫn quen hờn dỗi
Xin một lần tình chia ngọt bùi
Cho một lần hạnh phúc rã rời.
Tình vui đời có bên nhau
Tình đau đời cách chia nhau
Xin em năm ngón dìu bước qua mau
Mùa xuân nơi đâu hỏi em còn nhớ
Ngày tháng nào đó ta đã yêu người
Nụ hồng môi xưa thôi cũng tàn dư
Mây cũng mây bay xuôi về cuối trời.
Người cho tôi biết tình yêu là thế
Là không hẹn đến nhưng mãi đi tìm.
Là bài thơ yêu say đắm triền miên
Nên mãi yêu em giữa đời lãng quên.
Ảnh: Nhạc sĩ Trường Sa, với ca sĩ Thùy Dương vả ca sĩ Diệu Hiền
TRƯỜNG SA






Wednesday, September 25, 2024

Nha Trang Cát trắng

 

Nha Trang Niệm Nhớ 1972

Nha Trang biển xanh hàng liễu xanh!
Quân trường gió lay lá bàng bay!
Tinh mơ, tôi và mặt trời thức dậy
Nắng vẫn còn ngái ngủ lẫn trong sương
Nắng chưa nhìn đỉnh tóc
Tôi đã đi đã tới
giảng đường,
thao diễn trường,
cầu đá,
phạn xá ...
Giày saut lối sỏi lao xao
Thoáng quen như tiếng sóng trào biển khơi
Hai năm kinh sử quên ngày tháng
Xuân đến chào xuân cứ chửi thề:
“Ngày mai ăn Tết bằng chi nhỉ?”
- Ăn tết bằng hai cánh cửa quan!
Nha Trang tôi có người yêu nhỏ
Dối mẹ hẹn nhau lễ Chúa Nhật
Khi lễ em đứng bục ca hát
Liên láo tìm tôi dãy ghế ngồi
Tan lễ em níu tay hờn dỗi:
" Áo anh trắng quá nhìn chả ra!"
Tình em ngày đó không mặc cả
Còn tôi, ác quỷ cạnh thiên thần…
Tôi sợ yêu tôi đời em lận đận
V ì truông ải chẳng nhân từ, chẳng xót xa…
Ngày Tốt Nghiệp tháng 9/73
Ra trường theo biển… thôi đành quên em!

Ng Hoa Nguyễn

Thursday, July 4, 2024

Bài Thơ Lên 6







LÊN SÁU
Sách quốc ngữ - Chữ nước ta.
Con cái nhà - Đều phải học.
Miệng thì đọc - Tai thì nghe.
Chớ ngủ nhè - Chớ láu táu.
Con lên sáu - Đang vỡ lòng,
Học cho thông - Thầy khỏi mắng.
Trong trời đất - Nhất là người.
Ở trên đời - Hơn giống vật.
Con bé thật - Chưa biết gì
Còn ngu si - Phải dạy bảo
Cho biết đạo - Mới nên thân
Sau lớn dần - Con sẽ khá.
Ai đẻ ta? - Cha cùng mẹ.
Bồng lại bế - Thương và yêu.
Ơn nhường bao - Con phải ngẫm:
Áo mặc ấm - Mẹ may cho.
Cơm ăn no - Cha kiếm hộ.
Cha mẹ đó - Là hai thân.
Hai thân là - Là thân nhất,
Trong trời đất - Không ai hơn.
Con biết ơn - Nên phải hiếu.
Nghĩa chữ hiếu - Đạo làm con,
Con còn non - Nên học trước.
Đi một bước - Nhớ hai thân.
Con còn nhỏ - Có mẹ cha,
Lúc vào ra - Được vui vẻ.
Con còn bé - Mẹ hay chiều
Thấy mẹ yêu - Chớ làm nũng.
Đã đi học - Phải cho ngoan,
Hay quấy càn - Là chẳng hiếu.
Con còn bé - Mẹ hay lo,
Ăn muốn cho - Lại sợ độc.
Con ốm nhọc - Mẹ lo thương,
Tìm thuốc thang - Che nắng gió.
Con nghĩ đó - Sao cho ngoan,
Hay ăn càn - Là chẳng hiếu.
Anh em ruột - Một mẹ cha,
Mẹ đẻ ra - Trước sau đó.
Cùng máu mủ - Như tay chân,
Nên yêu thân - Chớ ganh tị.
Em coi chị - Cũng như anh,
Trước là tình - Sau có lễ.
Người trong họ - Tổ sinh ra,
Ông đến cha - Bác cùng chú.
Họ nội đó - Là tông chi,
Cậu và dì - Về họ mẹ.
Con còn bé - Nên dạy qua,
Còn họ xa - Sau mới biết.
Người trong họ - Có bề trên,
Lạ hay quen - Đều phải kính.
Có khách đến - Không được đùa,
Ai cho quà - Đừng lấy vội.
Ông bà gọi - Phải dạ thưa.
Phàm người nhà - Không được hỗn.
Con bé dại - Mải vui chơi.
Muốn ra người - Phải chăm học.
Miệng đang đọc - Đừng trông ngang.
Học dở dang - Đừng có chán.
Học có bạn - Con dễ hay.
Mến trọng thầy - Học chóng biết.
Dậy con biết - Phép vệ sinh:
Ăn quả xanh - Khó tiêu hoá.
Uống nước lã - Có nhiều sâu.
Áo mặc lâu - Sinh ghẻ lở.
Mặt không rửa - Sinh u mê.
Đang mùa hè - Càng phải giữ.
Các giống vật - Thật là nhiều:
Như con hươu - Ở rừng cỏ.
Như con chó - Nuôi giữ nhà.
Con ba ba - Loài máu lạnh.
Loài có cánh - Như chim câu.
Còn loài sâu - Như bọ róm.
Cây và cỏ - Có khác loài,
Trông bề ngoài - Cũng dễ biết.
Như cây mít - Có nhiều cành.
Lúa, cỏ gianh - Có từng đốt,
Còn trong ruột - Lại khác nhau.
Vài năm sau - Con biết kỹ.
Đá bờ sông - Không sống chết,
Không có biết - Không có ăn,
Không người lăn - Cứ nằm đấy.
Như đá cuội - Như đá xanh,
Như mảnh sành - Như đất thó,
Các vật đó - Theo loài kim.
Các loài kim - Tìm ở đất.
Nhất là sắt - Nhì là đồng,
Làm đồ dùng - Khắp trong nước.
Như vàng bạc - Càng quý hơn,
Đúc làm tiền - Để mua bán,
Ai có vạn - Là người giàu.
Vốn xưa là - Nhà Hồng Lạc,
Nay tên nước - Gọi Việt Nam.
Bốn nghìn năm - Ngày mở rộng.
Nam và Bắc - Ấy hai miền,
Tuy khác tên - Đất vẫn một.
Lào, Miên, Việt - Là Đông Dương.
Đầu trị nước - Đức Kinh Dương.
Truyện Hùng Vương - Mười tám chúa.
Qua mấy họ - Quân Tàu sang.
Vua Đinh Hoàng - Khai nghiệp đế.
Trải Đinh, Lý - Đến Trần, Lê,
Nay nước ta - Là nước Việt.
Chữ nước ta - Ta phải học,
Cho trí óc - Ngày mở mang.
Muốn vẻ vang - Phải làm lụng,
Đừng lêu lổng- Mà hư thân.
Nước đang cần - Người tài giỏi,
Cố học hỏi - Để tiến nhanh,
Vừa ích mình - Vừa lợi nước.
Chớ lùi bước - Là kẻ hèn.
——
Thư viện giáo dục WakaEdu - Mang tri thức đi muôn nơi
Facebook: WakaEdu - Thư viện giáo dục 4.0
Tiktok: @wakaeduthuviengiaoduc4.0

Sunday, April 28, 2024

Tháng 4 Đen


Việt Cộng Vơ Vét Của Cải Miền Nam Việt Nam Đem Ra Bắc

“Chuyện Đau Buồn Nước Tôi”

Bắc Sơn có khỉ họ Hồ
Đem bầy con cháu đổ xồ vào Nam
Gây bao thảm cảnh lầm than
Dân gian đồ thán nát tan cửa nhà
Con thì mất mẹ mất cha
Bà ôm cháu chạy tránh xa giặc Hồ
Bọn nầy cướp ruộng giựt đồ
Giết người chôn sống côn đồ dã man
Từ ngày cưỡng chiếm miền Nam
Đổi tiền chúng cướp của dân ban ngày
Quân nhân cán chính tù đày
Còn dân chúng bắt đi cày miệt xa
Ngang nhiên chiếm đoạt cửa nhà
Như quân Ming*, Hán tràn vào Việt Nam
30 tháng bốn bảy năm
Là ngày dân Việt bước vào đau thương
Tháng Tư tôi nhớ quê hương
Bao năm vương vấn tiếc thương nghẹn ngào
Tôn Thất Án
4/11/2024
Lúc mới qua đây cuối thập niên 70, tôi có câu đối nầy kèm vào những email gởi cho bạn bè:

“Sáu năm quân ngũ đền ơn nước
Trọn kiếp nam nhi chống giặc Hồ”
TTA
Bây giờ thì đổi lại là:

“Ơn nước chưa đền đầu đã bạc
Hùng tâm báo quốc dạ vẫn còn”
TTA
4/11/24

BMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBMBM

VUI GÌ KHÚC HÁT THÁNG TƯ

"Triệu người vui","triệu người buồn"*
nồi da xáo thịt ngọn nguồn từ đâu
còn nguyên vẹn đó nỗi đau
xin đừng khoét nữa hố sâu hận thù
Vui gì khúc hát tháng tư
sao em ca mãi lời ru cũ mèm
Trả lại ngày trả lại đêm
trả lại sông với êm đềm dòng trôi
Nước non một dải lâu rồi
tháng tư hát mãi lòng người chênh chao
* Ý lời nói của cố TT Võ Văn Kiệt

Lương Định -Sài Gòn 28/4/2022

THÁNG TƯ VỀ....
BUỒN LẮM MẸ ƠI
.

Tháng tư để lại buồn tang tóc
Cô hồn vất vưởng biển sầu đen
Ngàn năm sóng thức ru dâu bể
Biết đến khi nào thôi bấp bênh...
Biển Thái Bình Dương lòng mẹ chảy
Tìm dòng máu đỏ rứt từ tâm
Bao năm còn đó tim không ngủ
Đau giọt tình ru đợt sóng ngầm.
Ngóng tận phương trời xa mù xa
Đứa con trên biển hồn không nhà
Đứa con khập khểnh mua vinh nhục
Còn đứa ở nhà ngạo nghễ ca.
Bài ca tháng tư lòng mẹ nát
Chia làm trăm ngã đón tang thương
Sanh con mỗi đứa lòng đã khác
Trớ trêu tim mẹ chữ vô thường...
Tháng tư để lại màu tang trắng
Chôn cha xuống vực đã chìm sâu
Ầm vào khoảng lặng lời cay đắng
Dòng máu da vàng của tôi đâu....
KIM ÂN

Ngày này năm trước

Cũng ngày này , bốn mươi chín năm trước
Tái tê lòng, ta bỏ nước ra đi
Ta trắng tay, đem theo được những gì ?
Bộ quân phục, túi quân trang, nghi hoặc !!
Không thân nhân, trong lòng đầy thắc mắc
Đi đâu đây, rồi sẽ sống ra sao ?
Nếu ở lại, họ đối xử thế nào ?
Liệu có được, về thăm nhà lần cuối ?
Theo chiến hạm, hai máy full tiền tới
Là thủy thủ, một chuyến cuối hải hành
Dù sa cơ , vì biển mẹ hy sinh
Không buông súng đầu hàng quân giặc cướp!!
Ngày hôm nay, nhắc lại chuyện năm trước
Một kiếp người theo vận nước nổi trôi
Nhìn non sông dần mất vào tay người
Còn dân Việt, đang lùi vào tăm tối
Lối tại ai ? Ai là người có lỗi ?
Lũ tham quan giỏi đục khoét dân lành
Bọn tay sai, toàn một lũ kiêu binh
Hà hiếp dân nhưng lại hèn với giặc
Bốn chín năm, một lời khuyên chân thật
Hãy quay về với tổ quốc đồng bào
Cùng một mẹ, cùng chung giọt máu đào
Chỉ người Việt, mới thương dân nước Việt !
Bốn chín năm, đời tính ra có một
Quê hương mình, chỉ một mẹ không hai
Dù xa xôi, cách trở biển, sông dài
Vẫn mong ước, một ngày ta trở lại
Tháng 4, 2024
VoChieu







Ngày tháng Củ

Tuyết lạnh tan dần trên lối đi
Xuân về lòng ta nhớ nhung chi.....
Thêm một mùa xuân trên đất khách
49 năm ròng rả biệt kinh kỳ....

Lối củ xa mờ dấu chân di....
Thương kỷ niệm xưa tuổi xuân thì
Bao năm xa cách sầu viễn xứ
Môi má hoen màu lệ ướt mi

Đón xuân này tôi lại nhớ xuân xưa
Chao ôi thương quá nói sao vừa
Thôi đừng vương vấn ngày tháng củ
Gạt sầu theo ngày thang đong đưa

Bỏ lại sau lưng nữa chặn đường
Còn bao nhiêu tìm lại chút dư hương
Xuân xưa kỷ niệm ghì chôn chặt
Xuân này gắn bó chút yêu thương ....
DN 30/4/2024

Giọng đọc Dạ Lan tiếng hat Bích Đào

 https://youtu.be/RHPTU4N9loE?si=tmwE1b_wadtGgEUh

NỖI BUỒN THÁNG 4

Trách bao năm tháng bụi mờ
Ngăn sông cách núi đôi bờ đại dương
Đất trời một cõi tha phương
Cuốn theo mây gió nhớ thương muôn trùng
Trách sao năm cũ hãi hùng
Tháng tư ngày ấy khốn cùng ra đi
Dẫu rằng đôi ngã chia ly
Nhất sinh thập tử sá chi tôi đày
Trách chi biển rộng sông đầy
Đại dương to lớn thân gầy tha phương
Lênh đênh sóng nước buồn vương
Tìm miền đất hứa quê hương rã rời
Trách nơi chốn cũ xa vời
Tình ơi xa xứ không lời chia tay
Hành trình làm kiếp đó đây
Tự do khao khát đắng cay nỗi lòng…

Ktd